Gia Ngộ đến công ty tìm Văn Trọng, cùng ông nói xong sự tình mới đi tìm Phó Viện Viện cùng đi dạo phố.
"Mình vẫn không thể tin được người đứng bên cạnh mình là phụ nữ đã có chồng!"
Gia Ngộ cười, chính mình chỉ lo chọn quần áo, "Cậu tiếp thu sự thật đi, mình đã là lão bà của người khác, cậu không còn cơ hội."
Viện Viện hận rèn sắt không thành thép mà lắc đầu nói: "Đã nói muốn cùng mình độc thân, cậu lại bỏ rơi mình cùng người khác lãnh chứng. Đúng là tâm địa phụ nữ như kim dưới đáy biển."
"Kỳ thật..." Gia Ngộ nghĩ nghĩ, vẫn là không đem sự tình nói ra, chuyển đề tài: "Cậu cũng không phải không biết ba mình, nếu mình không kết hôn, không chừng ông ấy còn đến nháo ra cái chuyện gì đâu."
"Vậy cậu cũng không cần tìm một người có điều kiện..." Viện Viện thật sự không nghĩ ra từ dễ nghe, liền từ bỏ: " Đàn ông điều kiện tốt hơn còn rất nhiều, sao cậu không chọn bọn họ?"
Gia Ngộ lộ ra biểu tình nghi hoặc: "Bọn họ điều kiện tốt thì sao? Mình vẫn cảm thấy Mục Phách so với bọn họ đẹp trai hơn nhiều." Ngay sau đó lại bổ sung, " Còn so với bọn họ sạch sẽ hơn." Đều là một vòng tròn khép kín, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, những người đó có mấy người là chung thủy? Giấy vĩnh viễn đều không gói được lửa.
"Đẹp có thể làm cơm ăn sao?"
"Có thể chứ." Cô gật đầu, "Tiền mình lại không có thiếu, những người đó lại có tiền, so với mình cũng chỉ thiếu một gương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/67152/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.