Gia Ngộ không tiện tự tắm rửa, muốn đi gội đầu, tính qua đêm rồi nói sau.
Mục Phách xả nước xong, hướng ra phía cửa gọi cô: "Hảo."
Cô mang theo hai móng vuốt qua, không chờ Mục Phách cười liền tự chế nhạo chính mình trước: " Em bây giờ giống như chuột túi."
Mục Phách quay đầu lại nhìn, cong khóe miệng, anh duỗi tay sờ đầu cô: "Em lại đây nằm đi."
"Bẩn đó." Gia Ngộ nói vậy nhưng cũng không tránh tay của anh.
Mục Phách muốn Gia Ngộ thoải mái nên mang sô pha dài ở phòng khách chuyển vào phòng tắm để cho cô gội đầu có thể nằm ngửa, không bị mỏi cổ.
Kéo vòi hoa sen qua, Mục Phách dùng tay chải sơ qua mái tóc dài của cô, sau đó xả một chút nước để thử độ ấm: "Có nóng không?"
Gia Ngộ hơi hơi híp mắt, vẻ mặt hưởng thụ: "Vừa đủ ấm."
Giống như con mèo nhỏ.
Gia Ngộ nhớ tới gì đó, giương mắt nhìn về phía trước, cô hỏi: "Mục Phách, anh đã từng học qua sao?"
Mục Phách rũ mắt tiếp tục động tác trên tay, ngữ khí bình đạm: "Có học qua. Sau khi bỏ học, anh học việc ở một tiệm cắt tóc, nhưng không quá hai tuần, cửa hàng bị đóng cửa."
Anh tạm dừng, nói: "Em chính là khách hàng đầu tiên của anh."
Gia Ngộ bật cười: "Đúng là vinh hạnh của em."
Mục Phách không tự giác thả nhẹ động tác trên tay.
Anh nói: "Anh về sau cũng sẽ chỉ gội đầu cho một mình em."
"Chờ tay em khỏi anh cũng muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354819/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.