Sau khi Thẩm Hành về nhà, ngồi xuống ghế ở phòng khách, sau đó hắn vẫn luôn suy nghĩ đến thời gian cùng Gia Ngộ sớm chiều ở chung kia, nhưng nhớ lại thì bọn họ chính là hằng ngày đấu võ mồm, thực thiếu thời khắc ấm áp.
Ôn nhu của Gia Ngộ chỉ xuất hiện vào thời điểm hắn sinh bệnh.
Cha mẹ Thẩm Hành cả ngày công tác không về nhà, căn nhà to như vậy chỉ có hắn một người ở, sinh bệnh cũng không có ai để nói, chỉ có Gia Ngộ sẽ chạy tới mua thuốc cho hắn, cũng chỉ có Gia Ngộ sẽ chạy đến thành phố khác mua trà lạnh cho hắn.
Gia Ngộ vẫn luôn là tốt mà không tự biết, đẹp mà không tự biết.
Cao nhất năm ấy cô nhận được một phong thư tình, khẩn trương đến mức trên đường về nhà bước chân vừa nhanh vừa vội, khiến cho Thẩm Hành cảm thấy không thích hợp. Chờ hắn liên tục gặng hỏi cô mới kề sát vào lỗ tai hắn nói: "Có người đưa thư tình cho tôi."
Đó là lần đầu tiên Thẩm Hành ý thức được nguy cơ.
Cô gái nhỏ nhỏ gầy gầy như cây đậu giá cuối cùng cũng trưởng thành, trở thành một thiếu nữ, cô sẽ càng ngày càng có nhiều người ái mộ, không phải là bảo bối của riêng hắn nữa.
Nhưng mà trong lòng thấp thỏm, ngoài miệng vẫn nói lời độc ác.
Hắn lúc ấy chỉ là mặt không thèm để ý mà hừ lạnh một tiếng: "Là ai mắt bị mù mới có thể đưa thư tình cho cậu vậy?"
Gia Ngộ nghe xong không chỉ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354810/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.