Mục Phách về đến nhà muộn hơn so với thời gian Gia Ngộ tính toán bốn mươi phút.
"Như thế nào bây giờ anh mới về?"
Mục Phách chống tường thay giày, nói: "Lúc đó có việc nên anh phải ở lại xử lý." Anh đi tới, "Sủi cảo ăn được chưa? Anh đói bụng."
"Mới vừa nóng hảo, anh trở về quá chậm." Gia Ngộ có chút dỗi.
"Xin lỗi." Mục Phách cúi đầu thấy sủi cảo có hình thù quái lạ, lớn nhỏ đều có. Anh nhấp môi, muốn cười nhưng vẫn nhịn xuống: "Nhìn ăn rất ngon."
Gia Ngộ bắn một chút vào gáy của anh nói: "Đây là lần đầu tiên em bao sủi cảo, không thuần thục cũng thực bình thường, lần sau liền quen tay hay việc."
"Lần sau anh và em cùng nhau làm."
"Hảo." Gia Ngộ dừng một chút, "Ngày mai anh được nghỉ rồi sao?"
Mục Phách gật đầu, "Nghỉ tới mùng sáu."
Gia Ngộ nhỏ giọng nói thầm: "Ba em thật là."
Mục Phách cong môi: "Đừng nói như vậy. Ngồi xuống bồi anh ăn một chút đi, này nhiều quá, anh ăn không hết."
Sủi cảo là nhân thịt heo nấm hương, hình dạng không đẹp nhưng hương vị không sai. Mục Phách là thật sự đói bụng, ăn liên tiếp hơn mười cái mới dừng.
Gia Ngộ đưa cho anh cốc nước, rất có cảm giác thành tựu: "Xem ra em còn rất có thiên phú ở phương diện này đó."
Mục Phách nhắc nhở: "Nhưng em vẫn nên tận lực tránh xa phòng bếp, đừng quên lần trước bị phỏng tay."
Gia Ngộ rốt cuộc không bác bỏ.
Chỗ tối ở lầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354807/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.