Edit: kid1412h
***
Gia Ngộ trong lòng thấp thỏm nhưng mặt không đổi sắc hỏi lại: "Tôi có thể giấu cậu cái gì?"
Thẩm Hành không trả lời mà vào thẳng vấn đề:"Nếu thúc thúc biết, cậu nghĩ người sẽ làm gì?"
Gia Ngộ vuốt vuốt cái cạnh bàn được làm cầu kỳ, yên lặng cân nhắc. Thẩm Hành chắc đang thử cô qua lời nói. Mà mặc kệ có phải hắn đang thử cô hay không, cô cứ không thừa nhận là được.
Nếu Văn Trọng biết chuyện này, hậu quả có thể lớn, cũng có thể nhỏ. Gia Ngộ biết ông sẽ không giận chó đánh mèo lên mình thế nhưng việc ông có thể "đặc biệt đối xử" với Mục Phách không là chuyện khó có thể chắc chắn được.
Quan trọng nhất là ba cô ghét nhất bị người ta lừa dối nên cô không thể đánh cuộc được.
"Tôi không biết cậu đang nói cái gì."
Thẩm Hành vẫn hùng hổ thử cô như cũ: "Cậu đối với Mục Phách thật tốt, sinh xong đứa bé hai người liền ly hôn rồi."
Gia Ngộ nhìn Thẩm hành một cách không kiên nhẫn: "Cậu có thể đừng nói lung tung với tớ nữa được không, cậu không biết rằng cảm xúc của thai phụ là không ổn định à?"
Còn cãi bướng nữa!
Thẩm Hành hiểu rõ nhất điểm này của Gia Ngộ, một khi cô chột dạ, liền tìm cách đánh trống lảng, muốn dịch chuyển trọng tâm của câu chuyện.
Nếu nói lúc trước sự hoài nghi việc Gia Ngộ kết hôn cùng Mục Phách là giả, Thẩm Hành chỉ có bảy phần nắm chắc thì hiện tại, hắn đã hoàn toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354770/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.