Vậy rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào, phần thích này liền trở thành yêu chứ?
Trước khi đi ngủ, Gia Ngộ hỏi Mục Phách như vậy, Mục Phách lại ngạc nhiên không nói gì, bởi vì anh không biết đáp án.
Có lẽ là từ lúc cô tự mình xuống bếp vì anh còn bị phỏng tay, có thể là khi cô trước mặt người ngoài hết lòng bảo vệ anh, cũng có khả năng là cô chỉ tùy tay đưa anh một viên đạn bọc đường nói chỉ là việc nhỏ...Những chi tiết nhỏ như thế quá nhiều, thời khắc động tâm như thế nào lại chỉ ngắn ngủi như một cái chớp mắt như vậy?
Thực ra lúc mới bắt đầu kết hôn, Mục Phách chỉ nghĩ đem mình sắm vai nhân vật tận thiện tận mỹ, một người chồng ôn nhu săn sóc, một người con rể biết tiến biết lùi... Nhưng ngày tháng trôi qua, anh phát hiện anh đánh giá tự chủ của chính mình quá cao rồi.
Gia Ngộ tốt đến mức anh muốn ngừng mà ngừng không được.
Làm cho anh thực tủy biết vị rồi muốn anh đối với cô chỉ dừng lại ở mức thích, rất khó.
Ban đêm quá mức thích hợp để đem hồi ức kéo tơ lột kén, môi Mục Phách dán vào trán Gia Ngộ, nghe tiếng hít thở tinh tế nặng nề của cô, nội tâm bình tĩnh, trong đầu hiện lên hình ảnh ấm áp.
Hồi lâu sau, Gia Ngộ bỗng nhiên muốn xoay người, nói mê nói nóng.
Mục Phách hoàn hồn, thả lỏng ôm ấp, lấy khăn lông đã chuẩn bị sẵn lau phía sau lưng cho cô, rồi sau đó hỏi: "Còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354750/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.