Hôn lễ của Gia Ngộ và Mục Phách không có làm lớn nên Văn Trọng liền quyết định đầy tháng của Trứu Trứu phải mở tiệc lớn, để mọi người đều biết, cơ bản là tất cả những người có uy tín danh dự tại Bắc thành đều được mời đến.
Lúc này bọn họ mới phản ứng lại, nguyên lai thiên kim Văn gia đã sớm kết hôn, không chỉ vậy, ngay cả đứa nhỏ cũng sinh rồi.
Có người biết quan hệ của Văn gia và Thẩm gia, tụ tập lại thảo luận sôi nổi, Văn Gia Ngộ kết hôn nhưng chú rể thế nhưng không phải vị ở Thẩm gia kia, còn người đàn ông họ Mục này là ai?
Tất cả đáp án đều đến khi Mục Phách và Gia Ngộ xuất hiện ở trong bữa tiệc mới có thể được công bố.
Nga, người đàn ông họ Mục này chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, điển hình của phượng hoàng bay lên đầu cành, một bước lên trời.
Nhưng mà nhìn đi nhìn lại, người lớn lên đẹp mắt, cử chỉ thỏa đáng, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, căn bản không có tệ như trong lời đồn, thậm chí còn ưu tú ngoài dự kiến. Có mặt ở đây tối nay có không ít công tử sinh ra đã ngậm thìa vàng, không so mất mặt mà nói cũng chưa ưu tú bằng cái người “vô danh tiểu tốt” này.
Xem ra chỉ là người đầu thai vào gia đình không tốt thôi, có được cơ hội, tự nhiên là tỏa sáng rực rỡ.
Gia Ngộ rất thích người khác dùng ánh mắt khẳng định nhìn Mục Phách, cô cười đến dịu dàng, cằm ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354746/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.