Edit: kid1412h
***
Sau khi một lòng trả lời cái email, Mục Phách mở file Excel xem báo cáo tài chính quý bốn này. Chức vụ giám đốc hiện tại của anh chỉ là hữu danh vô thực, công việc nào cũng cần phải học từ đầu, bận đến mức thời gian kiểm tra điện thoại cũng không có.
Khi anh đọc được tin nhắn của Gia Ngộ đã là nửa giờ sau.
Cô nói cô chuẩn bị ra ngoài ăn cơm cùng Thẩm Hành.
Có lẽ cô cảm thấy một câu trần thuật quá lạnh nhạt nên tin nhắn tiếp theo vừa nhẹ nhàng lại có vẻ nuông chiều:
"Không được ghen, em là vì anh đi nói chuyện với cậu ta!"
Mục Phách cười, trả lời tin nhắn thứ nhất là được, tin nhắn thứ hai trả lời hơi dài, đại ý là anh sẽ không ghen, nhưng buổi tối muốn cô đền bù cho tổn thương tinh thần này.
Sau khi trả lời tin nhắn, Mục Phách gọi thư ký pha cà phê giúp anh, lúc thư ký mang cà phê vào, anh nhận lấy, lòng như có điều gì đó bất an, rùng mình một cái, trượt tay, cà phê liền đổ ra.
Phải thay áo sơmi.
May là có áo sơmi dự phòng.
Mục Phách đi phòng nghỉ thay áo sơmi khác, chiếc áo sơmi ấy mang mùi nước hoa Gia Ngộ thường dùng gần đây. Không ngọt, không đắng, hương trầm trầm như thuốc, mặc ở trên người liền giống như Gia Ngộ đang ở bên cạnh anh. Không đeo lại cà vạt, Mục Phách xắn tay áo lên, lộ ra đồng hồ lúc sinh nhật Gia Ngộ tặng anh, chờ anh ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354734/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.