Edit: kid1412h
***
Trứu Trứu là một cậu bé lanh lợi. Văn Trọng luôn nói như vậy.
Bé mới chưa được hai tuổi rưỡi đã biết xem mặt đoán ý rồi. Khi Gia Ngộ làm bộ rơi nước mắt, bé sẽ dùng bàn tay mập mạp của mình giúp mẹ lau nước mắt; Gia Ngộ không ăn bé sẽ khóc giả vờ la lối khắp nhà nhưng hiển nhiên không rơi một giọt nước mắt; sau đó chớp chớp đôi mắt giả vờ vô tội; Gia Ngộ nói không để ý đến bé, bé sẽ học kêu giống như lợn để chọc mẹ vui; nếu tâm trạng của Gia Ngộ không tốt, bé sẽ yên lặng ngồi bên cạnh mẹ, không đùa không nghịch.
Trong phần lớn thời gian, bé luôn là áo bông nhỏ tri kỷ của Gia Ngộ.
Cũng có không ít thời gian, Gia Ngộ bị bé nhanh mồm nhanh miệng mà vô cùng tức giận.
Thường thường sẽ đột nhiên nhảy ra, đa số đều là khi Gia Ngộ đã lên kịch bản sẵn, giống như hiện tại:
"Mục Phách, em rất nhớ anh." Qua màn hình di động, Gia Ngộ bẹp miệng giả vờ uất ức với Mục Phách. "Em không cẩn thận ăn nhiều hơn hai miếng bánh quy vậy nên anh có thể trở về sớm hai ngày được không?"
Về trước hai ngày, vừa lúc có thể cùng nhau vượt qua đêm trừ tịch. Không chờ Mục Phách trả lời, Trứu Trứu đang chơi xe lửa bên cạnh đột nhiên nói: "Mẹ, người mới gặp ba ba hôm qua mà."
Gia Ngộ: "..."
Đúng vậy, cô xác thực vừa mới bay đi nước Y thăm Mục Phách hai ngày, hôm qua mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354707/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.