Edit: kid1412h
***
Qua vài giây Mục Phách mới có thể tiêu hóa hết những lời này của Gia Ngộ.
Quen nhau?
... Cũng không phải là không thể.
Mục Phách thừa nhận anh có thiện cảm đối với Gia Ngộ, hoặc nói là so với nói là thiện cảm, cảm giác của anh đối với Gia Ngộ là trên nó một bậc.
Loại cảm giác này không thể nói cụ thể bằng lời, tựa như so với thích còn nhiều hơn một chút, đại khái là chỉ cần đối mặt với Gia Ngộ, anh sẽ ngay lập tức ý thức được rằng, người con gái ấy mang tính chất đặc thù với bản thân mình——
Anh đồng ý để cho cô đi vào thế giới của mình thế nhưng lại không muốn đem cô đi giới thiệu với người khác phái khác, anh đồng ý làm đồ ăn trưa dinh dưỡng cho cô, lại xấu hổ không muốn cho cô biết là chính mình làm; anh đồng ý giải vây cho cô khi cô đang bức bối, lại luôn muốn bày ra thái độ không kiên nhẫn, có chút nghiêm khắc như của nguwo;ì làm cha...
Nhưng những điều kỳ quái đó cũng không khó giải thích.
Anh thích Văn Gia Ngộ.
Sau khi nhận thức được điều này, điều làm cho anh để ý là Văn Gia Ngộ không tim không phổi kia có thích mình hay không.
Mà lúc này, cô nói với anh "Chúng mình quen nhau đi."
"Ý của cậu là... giả vờ quen nhau?"
Nếu chỉ là vì tức giận Diêu Uyển, giả thiết này quả thật không khó đoán, chẳng qua điều anh muốn còn nhiều hơn so với nó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354686/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.