Sau lễ cưới nhỏ trên đồi xanh, cuộc sống của Thiên Ân và Khả An bước vào giai đoạn ngọt ngào nhất: những ngày tháng hôn nhân đời thường, giản dị nhưng đầy ắp yêu thương. Họ gọi nhau là “vợ” một cách tự nhiên, dù chỉ là lời thề trước đồi xanh và bà ngoại làm chứng. Ngôi nhà mới giờ đây thực sự là tổ ấm: mùi cà phê sáng sớm lan tỏa từ bếp, tiếng cười vang lên mỗi tối khi hai người cùng nấu ăn, và những đêm ôm nhau ngủ dưới cửa sổ lớn nhìn ra đồi xanh lấp lánh ánh trăng.
Studio “Ánh Nắng” ngày càng đông khách. Các cặp đôi trẻ từ thành phố kéo về chụp ảnh cưới phong cách quê, các gia đình đưa con nhỏ xuống chụp kỷ niệm, thậm chí có vài nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp ghé thăm để học hỏi cách bắt ánh sáng tự nhiên của Thiên Ân. Khả An dần đảm nhận thêm phần quản lý: đặt lịch, thiết kế album, chăm sóc vườn hoa để studio luôn đẹp quanh năm. Họ thuê thêm một cô gái làng tên Linh phụ tiếp khách và dọn dẹp, trả lương hậu hĩnh để cô ấy có thể nuôi em học đại học.
Một buổi sáng đầu đông se lạnh, Thiên Ân dậy sớm nấu cháo gà lá é – món Khả An thích nhất khi trời lạnh. Chị mặc áo len mỏng màu kem chị tự đan, tóc xõa dài, đứng bên bếp khuấy nồi cháo thơm lừng. Khả An tỉnh giấc vì mùi thức ăn, lững thững ra bếp ôm chị từ phía sau, cằm tựa vai.
“Vợ dậy rồi à? Ngủ thêm chút nữa đi, lạnh lắm.”
Khả An dụi mặt vào lưng chị. “Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228305/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.