26.
Sau khi cuộc chiến mưu phản bị dập tắt, giống như kiếp trước, huynh trưởng của Tô quý phi đã thông đồng với Lệ Quốc.
Ở biên giới, quân Lệ kiêu ngạo, hống hách.
Trận chiến này đã diễn ra sớm hơn hẳn ba năm.
Khi ta đến phủ của Cố Tướng quân thì trời đã tối.
Toàn bộ Cố phủ đang trong tình trạng hoảng loạn.
Ngay cả Nhị tử Cố gia, người thường đi chơi với A Lăng, cũng nhìn về phía xa với ánh mắt sâu thẳm, thiếu niên lão thành.
"Nguyên tỷ, tỷ có nghĩ phụ thân và những người khác có thể quay lại không?"
Một giọng nói non trẻ trầm giọng hỏi.
“Chắc là không về được đâu! Binh lực Lệ Quốc gấp đôi chúng ta.” tự mình lẩm bẩm
"Nguyên tỷ, tại sao họ lại phải đánh trận? Tại sao họ vẫn đi khi biết mình không thể quay lại?"
Ta nghĩ về điều đó và im lặng.
Có lẽ bởi vì nếu không có đất nước, thì sẽ không có nhà.
Đất nước không có thì làm sao nhà có thể tồn tại?
Trong mắt Tiểu Nhị Tử rưng rưng nước mắt, ta ôm đệ ấy vào lòng, khẽ thở dài.
"Đệ ngốc, sao lại khóc? Nhất định sẽ quay lại."
"Nhất định."
27.
Trong Thanh hiên lang, ta bước đi rất nặng nề.
Quân Dự nhìn ta nhưng vẫn tiếp tục uống rượu một mình.
“Có vẻ như các người sắp phải đánh trận,” Nàng ta nói, nở một nụ cười uể oải với ta.
Ta đưa tay nhận lấy ly rượu nàng ta đưa.
"Không phải bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-mat-troi-cua-van-quoc/3469648/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.