Nhắc đến mới nhớ, dạo đó Cố Hoài bận thật. Người làm mối nói bóng gió với tôi, đừng nói là tôi, đến mẹ Cố Hoài cũng chưa chắc tranh thủ nói chuyện được với anh mấy câu.
Có một đợt, Cố Hoài phải xuống khu dân cư tuyên truyền chống l.ừ.a đ.ả.o. Bảy ngày mười hai buổi, trong khu vực quản lý của họ. Chủ yếu là nói cho các ông các bà nghe. Tôi đi nghe hết cả. Chăm chú đến mức các ông rơi lệ, các bà cảm động.
Sau đó, không ít bà nắm tay tôi, đòi giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi. Ví dụ như: "Cháu gái, cháu ngoại bà đang học Đại học Cảnh sát, cao 1m85, đẹp trai lắm, làm quen nhé?"
Hay là: "Con gái, cháu trai bà học Đại học Y, tướng mạo đàng hoàng, có hai căn nhà."
Tôi e thẹn chỉ tay về phía người đàn ông đang thu dọn đồ đạc phía trước.
Cần gì Đại học Cảnh sát, người không phải đang đứng sờ sờ ngay trước mặt đây sao? Bà cụ tiếc nuối vỗ vỗ tay tôi.
Giây tiếp theo, Cố Hoài cầm cái loa cầm tay trên bàn lên, thản nhiên bổ sung một câu mà mấy buổi trước chưa từng nói.
"Giới thiệu đối tượng xem mắt cũng có thể là một hình thức l.ừ.a đ.ả.o đấy ạ."
"..."
Tôi được giải thoát, chạy tới bên cạnh Cố Hoài cùng dọn đồ. Bà cụ nhìn Cố Hoài đầy oán trách.
Cố Hoài hồn nhiên như không, buột miệng nói: "Tích cực chống l.ừ.a đ.ả.o thế này, sao không đi làm cảnh sát luôn đi."
Tôi đắc ý: "Cố Hoài, anh đang khen em đấy à? Anh khen em tức là phát hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-ngot-ngao-ma-em-mong-doi/5218551/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.