Trong lúc Hứa An Nhiên còn đang ngây ngốc Trịnh Vũ Thiên lợi dụng cơ hội vò đầu cô, lực không hề nhỏ, tóc An Nhiên theo đó cũng rối tung cả lên. Kỳ thực trong lòng cậu bây giờ rất nhẹ nhõm, đọc sách ở khuôn viên từ lâu đã trở thành thói quen nhưng không có nghĩa thói quen đó không thể thay đổi. Nếu có thể khiến Hứa An Nhiên nguôi giận thì từ bỏ việc làm cố hữu đó cũng chẳng hề gì.
Đầu óc vẫn chưa kịp tiêu hóa sự thay đổi bất ngờ của Trịnh Vũ Thiên thì Hứa An Nhiên đã tinh mắt nhìn thấy bóng dáng một người. Chỉ tiếc trong khoảnh khắc Hứa An Nhiên phát hiện ra người đó đã quay người bỏ đi, ánh mắt An Nhiên xẹt qua một tia sắc bén, người đó có thể là ai?
Trịnh Vũ Thiên thấy Hứa An Nhiên im lặng suốt, cứ nhìn mãi về một hướng phía sau góc tường, cậu tiến đến chắn trước mặt cô.
- Nhìn gì đấy?
- Không có gì. Vào lớp thôi.
Trước mắt vẫn chưa biết người ban nãy là ai nên Hứa An Nhiên không dám nói bừa. An Nhiên biết Trịnh Vũ Thiên nghi ngờ lời nói của cô, cậu ta tinh mắt vậy sao có thể tin câu “Không có gì” của cô chứ, nhưng Trịnh Vũ Thiên không vạch trần là tốt rồi.
Đêm xuống.
Trăng thanh sao sáng.
Cả căn phòng không có lấy một ánh đèn, chỉ có ánh trăng dịu dàng lan tỏa tia sáng bạc khắp không gian.
Hứa An Nhiên ngồi ở ban công, bên cạnh là mấy tờ giấy A4 cùng với cây bút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087229/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.