Một buổi sáng lại bắt đầu, ánh sáng chiếu
vào căn phòng lớn và sang trọng có màu chủ đạo là màu trắng, đầy đủ các tiện
nghi. Có một đứa con gái nằm ngủ mê man mà chả viết gì ko ai khác chính là nó. Cuộn
mình trong chiếc chăn mỏng, nó thấy mệt mỏi vì mấy ngày nay toàn lo ăn chơi,
quậy phá chả ngủ miếng nào. Bỗng tiếng đt reo lên:
Xin cho em giây phút yên bình đừng nói thêm
chi lời yêu
Em đã sống trong hy vọng vụt mất anh đâu nghĩ
suy
Sẽ chẳng tiếc thương mong chờ đành chôn vùi
vào quá khứ
Ngày ấy cứ ngỡ đắm say một đời nào hay tình
anh đổi trao
Chắc đến lúc ta nên dừng lại đừng nghe nhịp
tim của mình
Có thổn thức bao đêm dài kề vai mà vẫn hững hờ
Em sẽ bước trên con đường dài một mai chẳng
còn chung lối
Và đốt cháy hết yêu dấu hôm nào mà anh vô tâm
đánh mất
Đừng thương tiếc gì khi ân tình xưa đã mãi mãi
xa tầm tay
Đừng níu kéo chi môi hồn hờn ghen nhạt phai vì
ai thay đồi
Thời gian sẽ qua khi ta lặng im để xóa đi bao
vết thương
Còn vương vấn chi thôi lau bờ mi tìm cho đôi
ta lối riêng của mình
Nó cố gắng vươn tay lấy cái đt thoại trên
bàn vì tội vẫn còn mê ngủ, nó còn nhắm tịt mắt lại ngáp ngắn ngáp dài rồi bắt
máy mà ko them nhìn tên của người hiện trên màn hình đt.
- Alô ! Đứa nào gọi bà giờ này? Bít bà còn ngủ ko hã? – Nó nói giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-iu-em-bao-boi-sieu-quay/63707/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.