Hùng đi đến bên người Ý, nhẹ nhàng linh hoạt cầm chặt bàn tay nhỏ nhắn trơn mịn của nàng. Kỳ thật Hùng đang nghi hoặc, nàng đã là cường giả võ tướng thì tại sao sợ xương khô?
Cũng là do lần đầu tiên thấy bộ xương nên nàng mới thất thố như vậy. Hùng nắm chặt tay nàng:
-Chúng ta qua đi xem, đây là bí cảnh đấy.
-Nàng nói xem, nếu đây là chỗ cao nhân ở, liệu hắn có để lại bí tịch ở đây không? Công pháp thiên cấp chẳng hạn?
-Phì…
Nghe Hùng nói giống như mộng tưởng hão huyền, nàng không nhịn được mỉm cười, liếc mắt nhìn hắn một cái nàng nói:
-Huynh nghĩ thật hay! Công pháp thiên cấp nghe nói chi xuất hiện di tích thượng cổ.
-Kháo! Di tích thượng cổ được các đại năng phong ấn. Hàng ngàn năm, vạn năm mới xuất hiện một vài cái a.
Nói xong Hùng dắt tay Ý đi vào trong, quan sát rõ hoàn cảnh chung quanh bộ xương.
Trước mặt của bộ xương đặt một dây roi màu xanh và một quyển sách.
Không cần phải nói đây chính là vũ khí cùng với võ kĩ.
Lúc này bộ xương khô vốn đang xếp bằng không ngờ đứng thẳng lên. Mà hai đạo quang mang chính là từ hai mắt của bộ xương khô bắn ra. Cỗ năng lượng khổng lồ từ bộ xương thoát ra bao vây khiến Như Ý không thể di động. Cảm giác không thể khống chế được thân thể khiến trán Ý toát mồ hôi lạnh. Bộ xương khô đang đứng thẳng dùng ngón tay chỉ còn lại toàn xương kia vạch ra từng đường quỷ dị trong hư không, theo chuyển động của ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hung/136199/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.