Xung quanh đã yên tĩnh trở lại. Bởi vì gây ra động tĩnh, Diệp Diễm và TrìnhThanh Lam không dám nán lại lâu, nhảy lên một đường ray khác tiếp tục đi về phía trước.
Vừa đi được năm sáu phút đồng hồ, một tia sáng đỏ chợt lóe lên trước mắtTrình Thanh Lam, thân thể cô cứng đờ. Cô kéo Diệp Diễm, chỉ tay về bênphải phía trước. Diệp Diễm nhìn theo tay cô, cũng chỉ thấy một khoảngsương trắng mà không nhìn rõ gì cả.
Sương vừa tan bớt một chút, nghĩa là thời gian của họ không còn nhiều. Nếunhư sương mù đều bị tản đi, họ chỉ còn con đường chết!
Hai người bước từng bước tiến gần về phía bên phải. Bóng dáng một vật tolớn hiện dần lên trong sương mù. Thì ra là ba đường đường ray giao nhautạo thành một trạm trung chuyển nhỏ rộng khoảng hai, ba mét vuông. Haingười vội vàng xông tới bậc thềm, hai bóng dáng quen thuộc hiện ra.
Thân người Đinh Nhất nằm ngang trên một đường ray, lưng dựa vào bậc thềm đểche chắn. Một cánh tay anh mang súng, trên người có mấy vết thương không rõ ràng, một cánh tay khác đang bảo vệ Hồng Huân. Tình trạng của HồngHuân tệ hơn nhiều. Cô ta tựa trên thềm, hai mắt nhắm nghiền, hiển nhiênđã hôn mê bất tỉnh. Mà phần bụng áo của cô ta đã bị máu nhuộm đỏ, hoàntoàn dựa vào Đinh Nhất. Đinh Nhất đang dùng hết sức ấn chặt vào xungquanh vết thương, làm chậm tốc độ chảy máu. Thế nhưng máu của cô vẫn nhỏ giọt quanh đường ray thành một vũng lớn.
Sợi tóc rũ xuống che kín trán của Đinh Nhất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hung-thoi-loan/2952978/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.