Khoảng nửa tháng sao, Tần gia có tổ chức một bữa tiệc ra mắt sản phẩm mới, trong bữa tiệc có rất đông khách, đều là người trong giới làm ăn, có quan hệ với ba mẹ cô.
Mà cô không biết tại sao mình lại phải ở đây nữa, cô không hiểu gì về việc kinh doanh cũng không quen những người đó, lúc bào cũng phải gượng gạo mỉm cười gật đầu chào hỏi, nghe những lời khen xã hội giống y như nhau, ví dụ như, Tần tiểu thư thật xinh đẹp.
Ý Vãn đứng ở một góc ăn bánh kem, không ai để ý đến cô mà cô cũng chẳng để ý đến họ, còn ba mẹ cô chắc cũng chẳng còn tâm tư nào để ý đến cô.
Chợt, có một người đàn ông đi đến, anh ta cầm theo một ly sâm panh, mang trên người một hương nước hoa nam tính.
Ý Vãn ngẩng đầu lên nhìn anh ta, anh ra mỉm cười, ánh mắt vẫn khó đoán như trước: "Lâu rồi không gặp, còn nhớ tôi không?"
Ý Vãn hơi cau mày, cô cảm thấy khó chịu khi gặp lại người này - Mã Khiên Vũ. Hôm đó anh ta bỏ thuốc vào ly rượu của cô, rõ ràng là có ý đồ xấu. Một người kì quặc như anh ta, tốt nhất là không nên vây vào.
Ý Vãn đặt dĩa bánh kem xuống, định quay người bước đi, Mã Khiên Vũ đột nhiên lại đặt ly rượu xuống, tay vươn ra ôm lấy eo cô, tay còn lại đặt bên khoé miệng cô, lau đi vụn bánh.
"Đừng hững hờ như vậy chứ? Cô làm tôi rất đau lòng đấy." Ngón tay anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hoang-hon-chieu-roi-long-em/2729953/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.