Nửa tháng sau, vào một ngày nọ, Nghiêm Thiên Dự cùng khách hàng bàn chuyện làm ăn nên đã uống rất nhiều rượu.
Vì say nên đầu anh đau nhức, đi cũng không đi vững.
Anh ngồi trên xe, lấy tay day day trán, trước mắt mịt mờ không rõ, chợt, anh lại nhớ đến Ý Vãn. Dạo gần đây anh nhớ cô đến phát điên, lúc nào hình bóng của cô cũng hiện ra trước mắt quấy rầy anh, từng giây từng phút anh đều muốn gặp cô nhưng anh đã tự ngăn cản bản thân mình lại, anh không tin cô lại có thể khiến anh thích cô, điều đó là không thể.
Vì vậy anh đã vùi đầu vào công việc, điên cuồng tăng ca để bản thân không nghĩ ngợi lung tung nữa.
Nhưng anh biết, cách này vốn dĩ không có tác dụng, nó chỉ làm cho anh thêm mệt mỏi, thêm bất lực. Đến ngày hôm nay, anh đã thật sự sức cùng lực kiệt, anh đành chấp nhận, rằng bản thân đã bị cô thu hút.
Anh không ngờ mọi chuyện lại như vậy, cũng không ngờ là anh sẽ thích cô, tất cả cứ như là một trò đùa, vô cùng vô lí, vô cùng nực cười.
Từ ghét bỏ lại trở thành thói quen, trở thành yêu thích, chỉ muốn giữ cô lại ở bên cạnh mình, cả đời là người của mình, mãi mãi, cô cũng chỉ có thể thích một mình mình.
Có thể là chiếm hữu, cũng có thể là không không cam tâm, hoặc cũng có thể là muốn trả thù cô bao nhiêu năm qua đã khiến anh cảm thấy phiền phức, nhưng cho dù là gì thì chung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hoang-hon-chieu-roi-long-em/2729948/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.