Edit: MegSau khi Tô Hoài Cẩn dứt lời, cả phòng sách lập tức rơi vào bầu không khí yên lặng.
Ít nhất có ba giây cả đám người dường như đang bị lag, không có cách nào nhặt lại đống cằm rơi rớt đầy đất.
Hoắc gia bọn họ xưa nay vẫn luôn là đệ nhất thế gia, đã bao giờ bị người khác không nể mặt như vậy chứ?
Ờm, tuy rằng không biết ở thế giới thực thì như thế nào, nhưng trong tiểu thuyết của “Tô Hoài Cẩn” sinh sống thì, nơi này không chỉ giữ lại hoàn chỉnh khái niệm thế gia của thời Ngụy, Tấn, Tùy, Đường mà còn phân chia ra thêm rất nhiều giai tầng khác nhau, xác định cấp bậc cũng cực kỳ nghiêm ngặt, sớm hay muộn thì cũng phải kết thúc.
Trong thời gian ngắn cũng không thể giải thích cặn kẽ được làm sao mà cái chế độ phân bậc này có thể tồn tại được cho đến giờ.
Chỉ có thể lấy tạm cái ví dụ thế này ― Nhà họ Hoắc là gia tộc (siêu) hạng nhất, còn Tô gia thì lại sắp out khỏi [Thế Gia Phổ], một gia tộc sa sút tìm đủ mọi cách để có thể trụ lại được.
Dù sao Hoắc phu nhân cũng là nữ chủ nhân của Hoắc gia nhiều năm qua, sau một thoáng kinh ngạc thì bà ta rất nhanh đã lấy lại phẩm giá của mình, lúc đối mặt với Tô Hoài Cẩn vừa không có dáng vẻ chua ngoa như của chị gái mình, cũng không đanh đá thiếu lễ phép như cô cháu gái, ngược lại còn vô cùng dịu dàng thân thiện xác nhận lại thông tin với Tô Hoài Cẩn: “Hóa ra là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hieu-y-toi-ma-dung-khong/548260/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.