Editor: Hy
Liễu Trạch vội vàng muốn cúp điện thoại, không ngờ Chu Hạo ở bên kia lập tức nghe máy: "A lô? Tiểu Trạch, rốt cục em chịu nghe máy rồi."
Tiểu Trạch...
Khóe miệng Kha Việt co quắp, cảm thấy cái biệt danh này hơi buồn nôn.
Liễu Trạch nói: "À, ừm...Ừ."
"Bên công ty anh bỗng nhiên có cuộc họp tạm thời, kết thúc cuộc họp anh mới phát hiện ra là đã qua thời gian, không thể tới đón em được. Gọi điện thì em lại không nghe máy." Chu Hạo thở dài, dáng vẻ rất bất đắc dĩ đối với tính cách tùy hứng của cô, "Lần sau em đừng như vậy, anh sẽ rất lo lắng đấy."
Liễu Trạch mơ hồ lên tiếng, Chu Hạo nói: "Bây giờ em đang ở đâu?"
Liễu Trạch: "Ở bên ngoài."
Chu Hào: "Bên ngoài? Bên ngoài là ở đâu? Ôi, anh nói em đó, làm sao lại để cho người khác lo lắng như vậy? Anh biết rõ là em không thích người sai hẹn,"
Giọng của Chu Hạo bỗng trở nên vô cùng rõ ràng, chẳng những là truyền ra từ trong điện thoài, mà còn truyền tới ở rất gần, hiệu quả của hai giọng, quả thực rất chân thật.
Liễu Trạch quay đầu, chỉ thấy một đôi nam nữ đi ra từ trong thang máy, người đàn ông thân hình cao lớn tướng mạo đàng hoàng, người phụ nữ dáng người yểu điệu, khuôn mặt đẹp đẽ.
Người đàn ông dĩ nhiên là Chu Hạo, nhưng mà người phụ nữ kia Liễu Trạch không ngờ tới là Ninh Phẩm Đông.
Ninh Phẩm Đông và Chu Hạo cùng nhau đi ra khỏi thang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau/2706096/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.