01.
Sau khi Tần Lê và Đường Phi kết hôn không lâu, họ thường xuyên đưa con trai nhỏ đến Địa phủ. Vì ba mẹ vừa bận yêu đương vừa bận công việc, phần lớn thời gian họ không thể chăm sóc cho cậu bé Tóc Xoăn nhỏ, nhưng cậu cũng chẳng buồn phiền, vẫn có thể vui chơi thỏa thích ở điện thứ tám.
Trong phòng làm việc của điện thứ tám, có một người đàn ông không mặt, ngày đêm làm việc không ngừng nghỉ.
Cậu bé Tóc Xoăn len lén chui vào, thấy người đàn ông không mặt thì cẩn thận bò ra từ dưới bàn, trèo lên đùi người ấy, kéo tay áo rộng của người ấy, nói bằng giọng non nớt: “Trên người chú có mùi giống ba cháu, chú là ai vậy?”
Người đàn ông không mặt cúi đầu nhìn cậu bé. Người đó không có mắt, cũng không có miệng, nên chẳng thể nói chuyện. Thế thân này đã tồn tại suốt rất nhiều năm, chỉ có một lần duy nhất vào năm 1995, khi Đường Phi đến, người đó mới dừng tay. Lần đó vì thế thân dừng lại, toàn bộ tiến trình công việc ở Địa phủ bị rối loạn, khiến thế thân bị Vương Xuyết Xuyết mắng cho một trận tơi bời.
Từ đó về sau, bất kể là ai đến gặp, thế thân cũng không dám dừng tay nữa.
Thấy người đàn ông không mặt không trả lời mình, cậu bé Tóc Xoăn bèn đặt bàn tay nhỏ lên đầu gối thế thân, nhắm mắt lại, ngay lập tức, trong đầu cậu hiện lên vô số ký ức thuộc về người đàn ông ấy.
Cậu cảm nhận được nỗi tủi thân và cay đắng của thế thân, đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244786/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.