Khi Vương Xuyết Xuyết chạy tới gần, mới phát hiện ba người có gì đó không đúng, cũng mới nhận ra ba người này không nên xuất hiện ở đây. Anh ta nhớ lại chuyện hai mươi mấy năm trước, bèn hỏi: “Ồ, mấy người vừa mới trở về từ hai mươi mấy năm trước phải không? Hay đấy, Đường Phi, em chơi trò xuyên không mà không rủ tôi! Em phải cảm ơn tôi, vì hai mươi sáu năm trước không đánh chết em. Haha.”
Đường Phi hỏi: “Tôi nhớ trong cung điện này không có ai sống, chỉ có một người thay thế. Sao anh lại có thể tới đây?”
“Haha, em nghĩ xem, hồi đó khi tôi là quỷ tự sát ở dương gian, tại sao lại bám lấy em? Mẹ kiếp, tôi xuống dương gian làm người cũng là vì em đó!” Vương Xuyết Xuyết vừa nói vừa bực tức khoanh tay, lẩm bẩm: “Hai mươi sáu năm trước, em xông vào cung điện của anh Tám của tôi, khiến người thay thế của anh Tám tạm ngưng hoạt động, Địa phủ cũng xảy ra chút sơ hở. Cung điện của anh Tám luôn do tôi canh giữ, xảy ra chuyện tất nhiên tôi phải chịu trách nhiệm. Điều khiến tôi tức nhất là, không những không bắt được các người, mà còn bị các người làm nổ lối kiểm an ở Quỷ Môn quan … Sau đó, anh Cả tôi rất giận, bắt tôi xuống dương gian rèn luyện.”
Đường Phi liếc mắt nhìn Tần Lê, lập tức nói tiếp: “Xuyết Xuyết, có cách nào để chúng tôi nhìn thấy chuyện đã xảy ra sau khi rời năm 1995 không? Chúng ta muốn biết Bạch Lộ Dao và cậu mợ đi đầu thai ở đâu.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244762/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.