Ông quản gia hiện tại mới bốn mươi lăm tuổi, là một người đàn ông trẻ tuổi biết chăm sóc bản thân và ăn mặc khá chỉn chu. Tuy mặc vest, nhưng không khó để nhận ra thân hình ông ấy được rèn luyện rất tốt.
Ông quản gia lần lượt bắt tay chào hỏi Đường Phi và Chu Khánh. Đến khi bắt tay Tần Lê, ông ấy khẽ tặc lưỡi cảm thán: “Ngài Tần Vạn Tam, tôi cảm thấy ngài rất quen mặt.”
“Giống người quen cũ của ông à?” Giọng điệu của Tần Lê có chút trêu chọc.
Ông quản gia lắc đầu, nghiêm túc nói: “Giống cậu chủ nhà chúng tôi. Nếu cậu trẻ thêm vài tuổi, có khi tôi còn nghi ngờ cậu là con riêng của cậu chủ nhà chúng tôi ấy chứ.”
Tần Lê mỉm cười: “Đều họ Tần cả, biết đâu vài trăm năm trước vốn là cùng một nhà.”
Ông quản gia “ừ” một tiếng, rồi quay sang nhìn cậu bé đầu dưa hấu. Ông ấy khom người xuống, dịu dàng đưa tay ra: “Cháu là Lê Lê phải không? Lại đây, để chú bế nào.”
Cậu bé theo phản xạ trốn sau lưng mẹ, mãi đến khi mẹ nói “Không sao đâu” thì mới bước ra, để ông quản gia bế lên. Nhìn người đang bế mình, cậu bé hỏi: “Chú là bạn của ba cháu à? Chú tên gì thế?”
Quản gia cười nói: “Mọi người đều gọi tôi là Quản gia, đã nhiều năm rồi không ai gọi tên tôi nữa, cháu cũng có thể gọi tôi là Quản gia, hoặc là chú.”
Cậu bé đầu dưa hấu nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, mím môi nói: “Vậy chú có thể đưa cháu đi gặp ba cháu không?”
“Bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244757/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.