Đường Phi và Tần Lê đều có ngoại hình nổi bật, là kiểu người đứng giữa đám đông thì chắc chắn sẽ gây chú ý ngay lập tức. Cô cầm trên tay một thanh kiếm, còn Tần Lê thì nắm cây cung. Thêm vào đó, quần short siêu ngắn phối cùng giày bố đế cao và tất dài của cô gái cũng rất thời thượng, khiến người qua đường không khỏi dừng lại nhìn họ.
Người đi đường bị Đường Phi kéo lại cũng bắt đầu nhìn cô kỹ hơn, nói: “Ngày 23 tháng 3 năm 1995 đấy, cô đang mơ à?”
Khi người đó đi khỏi, Đường Phi hít một hơi thật sâu rồi nói: “Quả nhiên, chúng ta đã xuyên không về năm 1995. Lý do Vương Xuyết Xuyết không nhận ra tôi là bởi vì năm 1995, Vương Xuyết Xuyết còn chưa biết tôi, lúc đó tôi còn chưa chào đời.”
“Làm sao có thể vậy? Sao chúng ta lại xuyên không được?” Chu Khánh có phần không thể chấp nhận sự thật này: “Vậy bây giờ chúng ta trở về kiểu gì? Vậy em còn được sinh ra nữa không? Em là người sinh năm 1999 ấy.”
Đường Phi quan sát xung quanh, rồi đưa tay kéo nhẹ Tần Lê đang nhìn chăm chú tấm áp phích lớn của Bạch Lục Dao, thì thầm nói:“Chúng ta nên tìm một nơi vắng người, thả Thái Túc, Thái Văn Kiến và Maruichi ra. Có lẽ lúc chúng ta nhảy vào trận Huyết Sát, quả cầu sắt bị k*ch th*ch nên đã dẫn chúng ta xuyên không về năm 1995.”
“Tại sao lại là năm 1995? Từ trước đến giờ, chúng ta luôn muốn tới thời Thương, triều đại của Đế Tân. Nếu đã xuyên không thì cũng nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244754/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.