Nghĩ đến đây, Thái Văn Kiến cuối cùng cũng tức giận mắng to: “Huệ Hiểu Linh, tôi thật sự đã nhìn nhầm cô rồi! Chúng ta bên nhau bao nhiêu năm, cho dù lúc đầu cô đến vì tiền, chẳng lẽ cô không có chút tình cảm nào với tôi sao? Không có chút tình cảm nào với gia đình này sao? Cô là người đàn bà độc ác, lúc đó tôi nên nghe lời mẹ tôi, không nên rước cô về nhà!”
“Ô hô, giờ anh mới biết hối hận à? Năm đó người cãi nhau ầm ĩ với vợ cũ của anh là anh, không phải tôi. Người thương hại tôi, giúp đỡ tôi là anh, không phải tôi. Là chính anh không chịu nổi cám dỗ, không quản nổi nửa th*n d*** của mình. Giờ hối hận rồi, lại đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi? Anh hỏi tôi có tình cảm với anh không? Thế anh tự đặt tay lên ngực mà hỏi, anh có tình cảm với Tiểu Du không?”
Khuôn mặt người phụ nữ vốn xinh đẹp, giờ đây lại trở nên dữ tợn đến lạ thường. Bà ta tiếp tục nói: “Chẳng qua Tiểu Du là hơi nghịch một chút, vậy mà anh chê nó, mắng nó, còn định để toàn bộ gia sản cho đứa con trai kia của anh? Anh coi mẹ con tôi là gì? Là con chó anh nuôi trong nhà sao? Là kẻ ăn xin phải vẫy đuôi cầu xin anh à?”
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: “Chó? Ăn xin? Cô tiêu tiền của tôi, sống xa hoa hưởng lạc, tôi chưa bao giờ hỏi cô làm gì. Thế mà cô lại nói tôi coi cô như ăn xin? Trên đời này có ăn xin nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244752/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.