Đầu con bạch xà đập vào đèn chùm, nó “ngao” lên một tiếng, nghiêng đầu lại đập mạnh vào tủ quần áo, sau một hồi choáng váng, đầu con rắn khổng lồ “ầm” một tiếng rơi thẳng xuống giường của Thái Húc..
Cậu thiếu niên nhìn cô ấy, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Người ta nói rắn là loài máu lạnh, nhưng Thái Húc lại như nhìn thấy nhiệt huyết cuộn trào trong đôi mắt dịu dàng của Bạch Tố.
Cậu đưa tay ra thử chạm vào đầu rắn của Bạch Tố, cảm giác trơn tuột khiến cậu thấy thú vị. Cậu cười toe toét nói: “Wow, thì ra rắn trắng nhỏ biến thành mãng xà lớn mà vẫn đáng yêu như vậy à? Chị là, Bạch Tố?”
“Húc Húc…” Chiếc lưỡi rắn của Bạch Tố khẽ l**m vào lòng bàn tay cậu thiếu niên.
Thái Húc đỏ mặt lên vì phấn khích, nói: “Trời ơi, Bạch Tố, chị thực sự là một con bạch xà sao? Cô còn xinh hơn cả Bạch Xà trong phim truyền hình đó!”
“Thật sao, Húc Húc?” Bạch Tố khôi phục lại hình người, ánh mắt nhìn cậu dịu dàng và trìu mến vô cùng: “Cảm ơn em, HúcHúc.”
“Không không không,” Thái Húc vội vàng xua tay, nói: “Phải là em cảm ơn chị mới đúng. Là chị đã cứu em, mạng này của em là của chị.”
Bạch Tố bật cười, giọng nói nhẹ nhàng: “Em không sao, là chị đã vui rồi.”
Thái Húc bị ánh mắt của cô nhìn đến đỏ mặt, cậu gãi đầu ngượng ngùng nói: “Mọi người đã cứu em, em chẳng biết phải báo đáp thế nào. Đợi em khỏe lại, em mời mọi người ăn một bữa nhé.”
Bạch Tố khẽ cong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244748/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.