“Bên dưới sao? Chẳng lẽ đó là hang ổ của nó?” Chu Khánh cuộn quyển Anh văn Đại học lại thành ống, cũng ngồi xổm xuống gõ gõ vào mấy hòn đá, nhưng chẳng thấy gì bất thường.
Maruichi ngồi xổm dưới đất, khuỷu tay chống lên đầu gối, hai tay chống lên đôi má tròn trịa của mình. Cậu như một tiểu hoà thượng, bắt đầu động não, rồi suy đoán: “Lúc nãy tôi thấy con chó quỷ đó, cảm giác nó không phải loại dữ dằn. Dù vẻ ngoài trông hung tợn, nhưng đôi mắt của nó lại rất trong sáng, không giống mấy con ác quỷ giết người ăn thịt. Hơn nữa, nó không thể ăn đồ của người sống, cho nên, nó mang cái chân gà đó cho ai ăn chứ?”
“Chẳng lẽ nó mang đồ ăn cho những người mất tích ăn? Nó bắt cóc những người đó?” Tần Kiêu sờ cằm, đưa ra suy đoán. Anh ấy cầm cây đàn violon trong một tay, suy nghĩ rồi vỗ nhẹ lên đầu gối, nói tiếp: “Nó nhốt người trong hang của mình, mỗi ngày ăn một người, muốn ăn đồ tươi nên ban đêm mới ra ngoài kiếm đồ ăn cho họ?”
Chu Khánh thấy suy đoán của Tần Kiêu rất có lý, nhưng có chuyện cậu thắc mắc cả đêm rồi. Cuối cùng không nhịn được nữa, hỏi Tần Kiêu: “Sếp Tần, anh cầm cái đàn vi-ô-lông làm gì thế? Định đàn đệm lúc bọn em bắt quỷ à?”
Tần Kiêu “chậc” một tiếng: “Cậu biết gì chứ? Đây là pháp khí của tôi và Tần Lê, cái này gọi là thanh nhã! Còn cậu cầm cuốn Anh văn Đại học, nhìn là thấy toát ra mùi học giả rởm, chả ra làm sao!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244740/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.