Cửa lớn của hiệu sách Tân Tuệ vẫn đóng chặt, bên ngoài người qua lại tấp nập như thường, dường như chẳng ai nhận ra bên trong vẫn còn người chưa ra, mọi người cũng không cảm thấy nơi này có gì bất thường.
Trong con hẻm nhỏ phía sau hiệu sách, Đường Phi đặt hộp đàn nhị trên thùng rác, lấy mấy lá bùa ra rồi đưa cho Đế Tân và Tần Lê, nói: “Dán mấy lá bùa này lên tường, để cách ly hiệu sách với bên ngoài, lỡ có chuyện xảy ra sẽ rất phiền phức.”
Đế Tân và Tần Lê nhận lấy bùa từ tay cô rồi bắt đầu làm theo lời dặn. Sau khi dán bùa xong, ba người dùng bùa xuyên tường để tiến vào bên trong hiệu sách.
Thế giới bên trong hoàn toàn khác biệt với bên ngoài, một mảng âm u xanh rợn, tông màu trầm tối như thể địa giới âm phủ.
Độc giả trong hiệu sách vẫn giữ nguyên tư thế đang đọc sách, nhân viên thu ngân vẫn như máy móc tiếp tục thu tiền. Những người đã thanh toán thì đi tới cửa, nhưng lại giống như người máy quay trở lại, tất cả đều đi lên lầu hai.
Đường Phi đang quan sát những người đi lên tầng hai thì Tần Lê bất ngờ giơ ngón tay hoa lan, chỉ về phía cầu thang cùng dòng người: “Những người này… hình như hơi kỳ lạ.”
Giọng điệu anh nói cũng thay đổi, trở nên ẻo lả rợn người như giọng đàn bà điệu đà. Ban đầu Đế Tân và Đường Phi nhìn chằm chằm vào ngón tay hoa lan kinh thế hãi tục mà anh giơ lên, sau đó đồng loạt chuyển ánh nhìn sang khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244736/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.