“Đúng vậy, một rừng hoa đào rất lớn, ít cũng phải phủ kín một ngọn núi.”
Ông quản gia vừa nói vừa khoa tay múa chân minh họa.
Nhật Bản nổi tiếng với hoa anh đào, nhắc đến nơi này thì điều đầu tiên mọi người nghĩ tới cũng chính là loài hoa đó. Nhưng nếu là cả một ngọn núi đầy hoa đào thì phạm vi điều tra lập tức thu hẹp đáng kể. Đường Phi lấy điện thoại ra, mở bản đồ tra cứu các vườn đào trong huyện này.
Quả nhiên, ở gần khách sạn có một vườn đào. Hiện tại không phải mùa hoa nở, mà đang đúng vào thời điểm đào chín.
Đường Phi lập tức nói: “Tôi phải đến vườn đào một chuyến. Thứ đó rất có thể đang ẩn thân ở đó.”
Ông Hồng hỏi: “Cần chị đi cùng không?”
“Chị đi cũng không giúp được gì đâu. Quản gia, ông đi với tôi.” Đường Phi quay sang nói với ông quản gia.
“??” Ông quản gia trợn mắt ngơ ngác: “Tôi, tôi có giúp được gì sao?”
Đường Phi gật đầu: “Trong ba người chúng ta, ông là người duy nhất từng nhìn thấy thứ đó mà nó lại không hề hứng thú gì với ông. Ông đi cùng tôi, biết đâu sẽ giúp được.”
Ông quản gia sờ sờ lên má mình, nghiêm túc nói: “…Chắc là nó bị cơ bụng tám múi của lão già này dọa cho bỏ chạy rồi.”
Đường Phi: “…”
Ông Hồng: “…”
*
Lái xe đến vườn đào mất khoảng mười sáu phút. Đường Phi cho xe tấp vào lề, ông quản gia cầm gương bát quái, kéo áo lên để lộ bùa chú dán trên “cơ bụng tám múi” rồi bước xuống xe.
Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244718/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.