Đường Phi bóp cổ bé gái xoay người lại, nhìn thấy Tần Lê thì suýt chút nữa bị chính khí của anh làm cho mù mắt. Cô dùng tay cầm chuôi kiếm chặn lại, cảm khái nói: “Sếp Tần, chính khí của anh suýt nữa làm mù mắt tôi đấy.”
Ngay khi Tần Lập bước vào phòng, tất cả quỷ hồn đều run rẩy và co rúm vào góc, cảm thấy yếu ớt và đờ đẫn.
Vì bảo vệ Ông Hồng mà trên người Bạch Dịch xuất hiện hai lổ thủng, lúc này vì Tần Lê tới gần suýt nữa khiến nó trực tiếp bốc hơi, lỗ thủng trên người càng lúc càng lớn, khuôn mặt tuấn tú cũng dần dần trắng bệch như bột mì.
Ông Hồng không biết nên làm thế nào, chị run rẩy đẩy nó: “Anh… anh thế nào rồi?”
“Nương tử, nàng đang lo lắng cho ta sao?”
Ông Hồng: “…” Nếu anh còn gọi tôi là vợ nữa tôi sẽ để Đường Phi thu thập anh!
Chị đẩy cái bàn và cái ghế đang chắn đường ra rồi nói với Đường Phi: “Đường Phi, đến xem thử con quỷ này sắp chết chưa?”
Ông Hồng từng nghe Đường Phi nói về con quỷ này, sở dĩ muốn giết chị là vì chấp niệm quá sâu nên dẫn đến mất đi lý trí biến thành quỷ. Vừa rồi nó bất chấp bảo vệ chị, hẳn là lý trí đã khôi phục lại bình thường. Theo một góc nào đó, đây là một con quỷ tốt.
Tốt xấu gì người ta cũng vì cứu chị mà bị thương, cho nên quan tâm một chút cũng không sao.
Bàn ghế chắn đường đều bị dời đi, cuối cùng Tần Lê cũng nhìn thấy đám người Ông Hồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244705/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.