Editor: CHERRY HOUSE
Cao Lãng lập tức bắt máy khi nghe thấy điện thoại vang lên, giọng nói dịu dàng truyền đến ống tai nghe bên kia, anh phát hiện cho dù không nhìn thấy mặt, sự nhớ nhung cũng không thuyên giảm chút nào, ngược lại sẽ in sâu ở trong đầu.
Lúc này cô chắc chắn đang lười biếng ôm gối đầu nằm lỳ ở trên giường, đôi mắt híp lại như hình trăng lưỡi liềm mà cười nhẹ, chỉ cần gọi lên tên của một mình anh, thì lòng lại mềm xuống thành một vũng nước.
“Anh Lãng, muộn vậy rồi mà anh còn chưa đi ngủ sao? Lần sau nếu quá giờ còn chưa nhận được điện thoại, anh cứ về phòng ngủ trước đi, biết không? Đừng có ngốc mà đợi ở đó.”
Ứng Uyển Dung đau lòng vì bản tính của Cao Lãng quá cứng cỏi, lần này vì đi ra ngoài ăn cơm nên có thể trở về sớm một chút, lần sau nếu phải bận quay phim đêm, không có thời gian gọi điện thoại, có phải anh còn đứng ở đó đợi đến sáng không?
“Anh đợi một lát, nếu em không gọi điện lại, thì sáng mai anh lại qua đây.” Giọng của Cao Lãng rất thấp, không thể nhận ra cảm xúc cụ thể.
Nhưng thật ra, Ứng Uyển Dung nghe thấy đầu bên kia vang dội tiếng la hét, Cao Lãng không thèm để ý mấy tên vô lại kia nói với Ứng Uyển Dung: “Bọn họ đều đang rảnh rỗi, sau cơm chiều biết anh muốn qua đây gọi điện thoại thì vẫn luôn ở cạnh xem náo nhiệt.”
Sau cơm chiều? Ứng Uyển Dung biết bọn họ ăn cơm sớm, bây giờ trên điện thoại hiển thị đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-lam-quan-tau/1150416/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.