Huống hồ, cuộc sống của anh mười năm qua đều do Hình Dục chăm sóc lolắng, mười năm sau, hai mươi năm sau, ba mươi năm sau, anh sẽ dốc toàntâm toàn lực chăm sóc cho Hình Dục. Cho dù Hình Dục có chấp nhận sự chăm sóc đặc biệt của người khác thì anh cũng không thể giao bảo bối lớn của nhà mình vào tay người lạ.
Lời “yêu” chót lưỡi đầu môi ai cũng cóthể nói được, nhưng chẳng mấy người có thể làm đến nơi đến chốn. Có điều Hình Khải anh, tuyệt đối có thể làm được. Cho dù Hình Dục có trở thànhngười thế nào, anh cũng không vứt bỏ cô, bởi vì anh đã nói, cô là hạnhphúc nửa phần đời còn lại của anh, trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy,và mãi mãi về sau cũng vậy.
Trở thành người duy nhất cô có thể dựa dẫm, là vinh hạnh của anh.
***
Mùa hè, sau buổi trưa oi ả nóng bức, họ ngồi dưới giàn nho hóng mát, HìnhDục dựa vào lòng Hình Khải ngủ trưa, gió mát thổi tới, khiến những tánlá nho rung rinh hoan hỉ.
Hình Khải ngồi trên chiếc ghế tựa thoảimái, một tay ôm Hình Dục, một tay cầm chiếc quạt giấy quạt cho cô, chămchú ngắm nhìn khuôn mặt say sưa ngủ của cô, miệng anh nở một nụ cười vui sướng.
Vào giây phút anh sung sướng biết tin Hình Dục đã tỉnh lạisau cơn hôn mê, anh đã không muốn gì thêm nữa, chỉ cần cô không nằm imbất động trên giường như một cái xác, đối với anh đã là quá mãn nguyệnrồi. Từ đó về sau, anh tin với sự nỗ lực không ngừng của mình, cuối cùng sẽ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-han-anh-yeu-em/1280112/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.