Hai người sau này cũng không rõ ràng, giống như mỗi người một ngả muốn nói chuyện thì dùng diện thoại. Tối hôm đó, anh giúp cô nấu bữa cơm xong là có việc gấp phải rời đi ngay. Mấy ngày sau liên lạc lại liền nói phải chạy chuyến hàng mới, chỗ anh đang có tuyết rơi. Hôm đó anh có quay video khung cảnh xung quanh lại, nếu để ý trong đó có gì ý nghĩa thì Hạ Bách không biết.. Nhưng cô nhận thấy một điều, anh ngồi ở một nơi chơi vơi, nghe rõ sẽ thấy tiếng gào thét.
Có một lần, ngồi trong nhà hàng với đủ thứ đắt đỏ Hạ Bách vô tình nghe thấy đầu giây trái ngược. Thực ra, đang nói chuyện với anh thì chị bán hàng nói tiền của một xuất cơm hộp. Lần đó, cô định khoe chiến tích sau hai tháng lăn lộn trong nghề với bàn ăn này.
Hiện tại đã tối muộn.. Hạ Bách cũng kịp rời công ty sau khi nhận vai phụ của bộ phim học đường. Cô không biết mình làm tốt không nhưng rất phấn khích.
Trước đây sẽ có ba người khiến Hạ Bách cuống lên vì nghe tin họ về thăm mình, giờ nghe máy Triệu Trác Thẩm nói sẽ hạ cánh về thành phố trong vài phút nữa mà lòng cô không tránh hỏi hồi hộp. Từ đoàn phim cô bắt xe đến sân bay, không một chút chần chừ vì tính lười nhác mà chỉ thấy phấn khích. Thời gian từ đây đến sân bay cũng mất nửa tiếng, cô ngồi một mình cũng chỉ biết nghe nhạc.
Triệu Trác Thẩm có dặn cô. " Nếu âm nhạc là liều thuốc cho cô, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ha-tram-luan/3027278/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.