Bên dưới đường vẫn chỉ là sự ồn ào thường thấy, không phải quá bình dị cũng không quá phô trương. Nó vốn dĩ đều chỉ lặp đi lặp lại những vai diễn để mọi thứ tránh nhàm chán. Hiện tại cũng vậy, khi lui ra ngoài ban công với điếu thuốc xem xét chuyện tình của người đàn ông thì Hạ Bách mới hiểu thêm vài điều.
Thế giới sinh ra hàng tỉ người nhưng không bất luận ai cũng phải san sát để giống nhau. Từ nhân cách, giọng nói, tài năng đều mang một màu sắc riêng. Giống như một cô gái xinh đẹp, có sự nghiệp bỗng dưng bị bó chặt bởi cách cư xử của người đàn ông. Đó là điều mọi người nhìn vào đang thấy, còn cô chỉ biết nhìn về hướng Triệu Trác Thẩm. Từ ánh mắt đến cử chỉ đều bị tác động bằng câu từ đầy oan ức của cô bạn, anh như muốn gồng lên nhưng lại im lặng.
Phía dưới cũng ngày được chú ý, mọi người không chen vào xem mà đứng ở một vị trí khác nhau hướng mắt đến. Giống như một hành động văn minh nhưng không kiềm chế được tính tò mò, có người cũng chán nản với cách cư xử này nên bỏ đi.
" Đủ rồi. Im ngay. " Triệu Trác Thẩm vứt chiếc túi xách trong tay xuống mặt đất, ánh mắt vẫn nhẫn nhịn nhìn người phụ nữ trước mắt. Anh nhìn cái cách cô phán đoán về anh, nhìn sự khinh bỉ cô đặt lên tình cảm của mình. Điều đó giống như một con sóng cuốn hết những hồi ức niên thiếu anh từng giữ gìn, cô ngày càng khác. Thứ anh muốn thấy không phải một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ha-tram-luan/109393/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.