Hạ Bách vốn dĩ từ bé không khỏe mạnh nhưng được Trần Mặc Cảnh dạy bảo nên bù lại với sức khỏe cô lại có bản lĩnh kiên cường. Càng lớn tính cách cô lại có chút ngổ nghịch, đôi khi lại thể hiện rõ là con người bộc trực nên ít được lòng mọi người. Khi được người khác giúp đỡ quan tâm cô cũng có chút khó xử, nếu không thân thiết rất ít khi nhận.
Khi nằm trên tấm lưng người đàn ông thực sự trong lòng cô có chút không vui, sức lực con người vốn có hạn cứ như này thực sự chẳng tốt. Cô biết kiểu gì Trần Lục Bắc cũng sớm quay lại, trước khi đi theo mọi người cô cũng dán thêm miếng giữ nhiệt nhưng chẳng hiểu sao không có hiệu quả lắm. Thường như này anh trai sẽ đi cùng cô, lần này có thêm Triệu Trác Thẩm nên cũng coi như có thêm công cụ. Dù có thân thiết đến mấy thì cô đủ biết giữa kẻ làm với chủ vẫn có khoảng cách, đặc biệt với anh trai thì không tránh khỏi tính kỉ luật.
Đi lên gần đến đoạn dốc Hạ Bách vỗ nhẹ vào bả vai Triệu Trác Thẩm. " Được rồi. Cho tôi xuống đi."
Giọng anh có chút ảnh hưởng của thời tiết nên có chút khó nghe. " Nằm yên một chút nữa đi."
Cô không yên tâm, bản thân cũng đã khỏe hơn nhiều nên thuyết phục thêm. " Tôi đỡ rồi. Cho tôi xuống đi sắp đến nơi rồi."
Vừa nghe xong câu người đàn ông liền thả Hạ Bách xuống, tuy hơi bất ngờ nhưng anh cũng nhẹ nhàng nên cô vẫn đứng vững. " Có gì cô tự chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ha-tram-luan/109391/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.