Hách Tịnh trấn an mình một chút lúc này tim đang đập thình thịch, từ từ đi lên trước, trước tiên cô đưa tay ra khoác lên vai của anh thử dò xét, cảm thấy nguỵ trang thật yếu bắp thịt trong nháy mắt căng thẳng, cô cố nhịn nụ cười nơi khóe miệng, tiến tới tai trái anh, phà hơi thở nhẹ nhàng, rõ ràng cảm thấy anh né tránh, thậm chí có thể nghe được âm thanh động mạch trong máu anh di động.
Chỉ là sắc mặt như cũ đen như đáy nồi, hiển nhiên tức giận chưa tan. Chỉ là nhìn trạng thái có vẻ tốt hơn, cô sẽ dễ dàng đàm phán.
Hách Tịnh đem đôi môi gần sát bên tai của anh, dùng lời mà nói, nội dung cũng là: "Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa cũng không có, trước tiên cho nợ đi?" Nhận thấy được Đan Nhĩ Tín muốn giận lên, cô ngay sau đó bổ sung thêm một câu: "Có lợi nha."
Đan Nhĩ Tín tựa hồ áp chế cái gì, một hồi lâu mới nghiêng người chính diện với cô, dường như bình tĩnh hỏi: "Lợi như thế nào?”
Hách Tịnh đỏ mặt, nhìn lại anh một cái, vẫn là gió thổi giông tố sắp sửa đến mặt của ai kia, hiện tại bởi vì ẩn nhẫn tăng lên mấy phần không kiên nhẫn, cô khẽ cắn răng, rốt cuộc tiến lên trước lại rỉ tai một câu.
Chỉ thấy ánh mắt Đan Nhĩ Tín sáng lên, kế tiếp nghi ngờ quan sát cô mấy lần, Hách Tịnh bị nhìn mặt đỏ bắt đầu muốn đen, đang tính đổi ý.
"Đồng ý!" Hai chữ phun trào ra, một chữ là một cái hố, giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em/2869946/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.