Bởi vì Lương Vũ Băng là phiên dịch của Trung tướng Da Hainaut, cho nên chỉ khi tiệc chiêu đãi kết thúc, lúc trung tướng nghỉ ngơi cô mới rãnh chạy đến gặp mặt Hách Tịnh.
Nhiều năm không gặp, Lương Vũ Băng không giống như trước kia cố tỏ ra già dặn mà hiện tại trước mặt là một cô gái trẻ trung vui vẻ, nói chuyện lại thẳng thắn, trên người cô toát lên vẻ tự tin cùng chắc chắn, còn tràn trề khí thế, nhìn thấy Hách Tịnh cô rất vui mừng, vẻ mặt kiềm chế, cười nhẹ, mang chút cảm khái mà nói: "Thật không nghĩ tới em sẽ đi lính."
Đã lâu không có gặp người thân, Hách Tịnh cười híp mắt nhìn người chị họ duy nhất của mình, nếu không phải hai người đều đang mặc quân phục, cô thậm chí còn muốn chạy đến ôm chầm Lương Vũ Băng, miệng cũng nói: "Em cũng vậy, không nghĩ chị cũng gia nhập quân đội." Trong trí nhớ, chị họ cô cũng có người theo đuổi, chị cô lại là cô gái mạnh mẽ, cũng không phải cô gái có nhiệt huyết dâng trào gì, chị ấy còn khuyên cô nên ra nước ngoài du học nữa.
Lương Vũ Băng nhíu mày: "Chị đây chính là tốt nghiệp loại ưu ở trường quân đội đó."
Hách Tịnh cảm thấy Lương Vũ Băng so với hình tượng trong trí nhớ còn tự tin hơn. Sau đó cô thăm hỏi tình hình của mọi người, biết được tất cả mọi người đều mạnh khỏe thì thật vui, cô còn hỏi thăm anh họ Lương Vũ Hoán.
"Nếu như mà biết em vẫn còn nhớ anh ấy chắc anh ấy sẽ vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em-thu-tuc/3264206/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.