Đều đã biết rõ mỗi tấc da tấc thịt trên người nhau,vẫn còn muốn khi đối phương tới phải thay quần áo sơ mi ngồi nghiêm chỉnh,không phải đại đội trưởng cũng mặc đồ ngủ quần áo dài sao, Hách Tịnh cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, còn có chút tức giận: tên nhóc Đan Nhĩ Tín này rốt cuộc muốn làm gì? Anh có nhất thiết phải chuyên nghiệp như thế không?Bao nhiêu vấn đề không thể để ngày mai nói sao,cũng không phải là ngày mai sẽ ra chiến trường,cũng không phải là việc phóng Thần Châu số 5 cần số liệu của anh, có cần thiết phải tới tận nơi như vậy sao? Còn là lãnh đạo nữa, một chút phong thái cũng không có!
Dường như là Hách Tịnh vừa mới thay quần áo xong, tiếng gõ cửa liền vang lên, đang đứng bên cạnh tủ treo quần áo Hách Tịnh thuận tay phải ra mở cửa, chẳng qua là vượt trước Lưu Miêu Miêu, cô nàng kia liền quắc mắt nhìn trừng trừng, sao lại khó chịu như thế.
Đan Nhĩ Tín cũng không vì vẻ mặt của cô mà kinh ngạc hoặc không vui, ảnh chỉ nhanh chóng quan sát cô một vòng, ánh mắt cuồng nhiệt mà lại sắc bén, khiến khuôn mặt đang tức giận của Hách Tịnh hơi phiếm hồng.
Cái lão lưu manh này!
Thế nhưng thời gian không có dừng lại, Hách Tịnh vội vàng lui từng bước tránh về phía sau, mời Đan Nhĩ Tín vào phòng, Lưu Miêu Miêu đã tiến lên đón, gương mặt thanh tú mang theo chút ngượng ngùng vui vẻ, nhu hòa mà lại cung kính: "Đội trưởng Đan, thật là ngại quá, đã trễ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em-thu-tuc/3264190/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.