Giản Văn Minh cảm thấy, tình yêu đúng là một thứ rất kỳ lạ.
Hoặc nên nói rằng, ánh mắt của đàn ông đúng là thay đổi thất thường.
Anh trai của cậu ưu tú như vậy, thế mà Hề Chính lại không để mắt đến. Còn cậu - một kẻ "hàng giả", ngoài khuôn mặt ra thì chẳng có gì đáng so với anh - lại khiến Hề Chính động lòng.
Giản Văn Minh ngẫm nghĩ cẩn thận, nhận ra điểm khác biệt lớn nhất giữa mình và anh trai chính là tính cách.
Anh trai thì lạnh lùng, điềm đạm, còn cậu thì nghịch ngợm, ham chơi, nhất là từ khi sang nước Y, lấy cớ "đổi cách sống" để sống càng thoải mái hơn, có chút phóng khoáng, lại mang nét hoang dại.
Xem ra, Hề Chính là kiểu người trầm lặng mà thích cảm giác mới mẻ, có phần ưa thích sự nổi loạn.
Ha ha.
Giản Văn Minh chưa từng ăn thịt heo, nhưng cũng từng thấy heo chạy. Muốn hoang dã à? Cậu không cần giả vờ. Chỉ cần sống thật với bản thân là đủ rồi.
Cậu rất tự tin mình có thể khiến Hề Chính mê mẩn, đến mức thần hồn điên đảo.
Chỉ là, cậu đang cân nhắc xem có nên làm vậy không, có nên nương tay với Hề Chính một chút không.
Suy nghĩ cả buổi sáng, cuối cùng cậu đi đến kết luận: tử tế với Hề Chính là việc của mấy người thích đóng vai thánh thiện, không phải việc cậu nên làm.
Cậu đến nước Y lần này, chẳng phải là để "dạy dỗ" Hề Chính một trận hay sao?
Tiện thể xử lý luôn bà Hề độc miệng và cái kẻ thứ ba Tiền Oánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/5244977/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.