Giản Văn Khê cảm thấy cơ thể mình ướt át, hỗn loạn đến rối bời.
Chu Đĩnh nói gì đó, nhưng anh hoàn toàn không nghe rõ.
Mãi đến khi Chu Đĩnh kéo cửa nhà vệ sinh, dìu anh ra ngoài, Giản Văn Khê mới dần dần lấy lại tinh thần. Chu Tử Tô đứng ngay trước cửa phòng, ngơ ngác nhìn hai người, rồi khẽ mím môi.
Có lẽ không ngờ rằng Chu Tử Tô vẫn còn ở đây, Chu Đĩnh thoáng sững lại, sau đó bình tĩnh nói:
"Cậu ấy uống nhiều quá, tôi đưa cậu ấy về trước."
Chu Tử Tô ngẩn ra, rồi gật đầu.
Chu Đĩnh quay sang nhìn Giản Văn Khê:
"Đi thôi."
Giản Văn Khê đưa tay chạm vào sau cổ, đầu ngón tay khẽ lướt qua dấu cắn vẫn còn rõ ràng.
Anh theo Chu Đĩnh bước đi, nhưng vừa ra khỏi cửa vài bước, Chu Tử Tô bỗng gọi giật lại:
"Đợi đã!"
Chu Tử Tô vội chạy vào phòng, lấy áo khoác của cả hai người.
Vương Tử Mặc tò mò hỏi:
"Họ đi rồi sao?"
"Anh Giản uống nhiều quá, thầy Chu nói sẽ đưa anh ấy về." Chu Tử Tô đáp. "Các cậu không cần ra ngoài, để tôi mang áo khoác cho họ."
Nói xong, cậu cầm áo chạy vội ra ngoài.
"Cảm ơn."
Chu Đĩnh nhận lấy áo khoác, còn Chu Tử Tô thì quan sát "Giản Văn Minh". Đôi mắt anh mờ mịt, như thể đã thực sự say.
Nhưng lúc nãy trong phòng, rõ ràng anh vẫn còn rất tỉnh táo.
Thực ra, Giản Văn Khê không hề say. Chỉ là pheromone của Chu Đĩnh quá mạnh, khiến anh bị ảnh hưởng.
Ánh mắt của Chu Tử Tô dừng lại nơi dấu cắn sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/5244965/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.