Giản Văn Minh nhíu mày, ngẩng đầu lên.
Cơ thể cậu cố tình tạo thành một đường cong đẹp mắt, phần lưng hõm sâu.
Hề Chính từ đầu đến cuối vẫn im lặng, lặng lẽ giúp cậu bôi thuốc.
"Xong rồi." Hề Chính nói, giọng hơi khàn.
"Cảm ơn." Giản Văn Minh quay đầu lại.
Hề Chính vẫn giữ dáng vẻ nghiêm túc như mọi khi, không để lộ chút biểu cảm khác thường nào.
Giản Văn Minh xoay người, cố ý để Hề Chính nhìn thấy vết bớt đỏ lớn trên đùi mình.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và anh trai chính là điều này - anh trai cậu có một vết bớt màu đỏ nhạt, trông như bị phấn phủ lên.
Nhưng vết bớt của anh trai cậu là thật, còn cậu chỉ dùng phấn vẽ lên. Mặc dù cậu nghĩ với mối quan hệ giữa anh trai và Hề Chính, chưa chắc Hề Chính từng thấy bộ phận này, nhưng vẫn phải đề phòng.
Cậu cố tình dang chân như vậy, chắc Hề Chính đã nhìn thấy rồi chứ?
Giản Văn Minh liền trở mình nằm sấp xuống. Hề Chính nói:
"Nằm yên đi."
"Cảm ơn anh." Giản Văn Minh đáp.
"Không có gì." Hề Chính trả lời.
Hề Chính đi sang phòng bên cạnh.
Vì vừa bôi thuốc xong, Giản Văn Minh không mặc gì, cứ thế nằm sấp trên giường.
Một lát sau, Hề Chính quay lại, đã thay bộ quần áo khác, nói:
"Tôi có việc phải ra ngoài một chuyến."
"Hôm nay có về không?" Giản Văn Minh hỏi.
Hề Chính gật đầu:
"Về."
Nghe vậy, cậu mới yên tâm.
Giản Văn Minh cứ nằm như vậy đến khi trời tối, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/5244959/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.