Giản Văn Minh vừa bước vào nhà liền thấy dì giúp việc.
"Cậu đã về rồi." Dì cười chào cậu. "Cậu Hề cũng đã về, sáng nay mới trở về."
Giản Văn Minh gật đầu rồi đi thẳng lên tầng hai.
Vừa bước vào phòng khách trên tầng hai, cậu liền nghe thấy giọng của Hề Chính:
"Sao em lại đi chung với cậu ta?"
Giản Văn Minh liếc nhìn Hề Chính một cái, đưa tay cởi cúc áo sơ mi. Ngay trước mặt Hề Chính, cậu thản nhiên cởi áo, để lộ làn da trắng nõn rồi đi thẳng về phía phòng tắm.
"Chỉ là ăn một bữa cơm cùng anh ta thôi. Anh ta chẳng phải đối tác hợp tác tốt của anh sao? Tôi ăn với anh ta một bữa thì có gì không ổn?"
Có gì không ổn ư? Không phải là vì chột dạ à?
Hề Chính lạnh giọng: "Không phải tôi đã nói em nên tránh xa cậu ta sao?"
"Vì sao?" Giản Văn Minh đứng ngay cửa phòng tắm, quay đầu lại hỏi.
Hề Chính bất ngờ nhìn thấy cơ ngực săn chắc của cậu, yết hầu khẽ động. Hơi thở và ánh mắt biến đổi tinh tế ấy không thoát khỏi đôi mắt của Giản Văn Minh. Cậu dứt khoát xoay hẳn người lại, đối diện trực tiếp với Hề Chính.
Hề Chính bình tĩnh nói: "Em cứ tắm trước đi, tắm xong rồi nói chuyện tiếp"
Giản Văn Minh hừ lạnh một tiếng rồi bước vào phòng tắm.
Cậu tắm qua loa, dội nước vài lần rồi chỉ quấn một chiếc khăn tắm mà bước ra ngoài. Sau đó, cậu vào phòng thay đồ, tìm một chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình khoác lên người. Nhưng nửa th*n d*** lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/5244947/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.