Ngày hôm sau, cuối cùng Tô Tiểu Lai cũng có thể thả lỏng người, bởi vì cô được Từ Tố mời đến một quán cà phê xa hoa để gặp mặt.
Tô Tiểu Lai thở hổn hển tiến vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy mỹ nhân đang ngồi bên cửa sổ thong thả giở tạp chí, mấy ngày không gặp, Từ mỹ nhân càng có khí chất, rất ra dáng một phu nhân giả dạng.
"Tố Tố, cậu quen người giàu có hả?". Tô Tiểu Lai gật đầu, rồi hỏi.
"Mấy ngày không thấy, sao cậu đến muộn như vậy hả?". Từ Tố nhìn Tô Tiểu Lai bằng với vẻ mặt muôn thuở hận không thể rèn thành thép.
"Cậu phát tài à? Sao dám đến quán cà phê xa xỉ thế này?". Tô Tiểu Lai trong lòng nghi hoặc, Từ Tố bây giờ nhìn thế nào cũng giống nhà giàu mới nổi.
Từ Tố nhìn cô không nói gì, quay sang phục vụ bảo. "Cho tôi một ly caupuchino Tiểu Lai, cậu dùng gì?".
Tô Tiểu Lai ngơ ngơ hỏi : "Chỗ này có nước chanh không?".
Từ Tố trừng mắt nhìn Tô Tiểu Lai một cách vô cung khinh bỉ, vị phục vụ kia mặt mày cũng sạm lại, đến quá cà phê gọi nước chanh, cũng thật là hiếm thấy. "Có, hai vị chờ một lát".
"Tiểu Lai, cô có thể bớt nhà quê một chút được không? Chị đây mời uống cà phê hẳn nhiên là có tiền bao cô rồi". Từ Tố quả thật đang nhai xương cô.
"Tớ không thích uống cà phê này nọ kia đâu, đắng chết". Tô Tiểu Lai giải thích.
"Cậu đúng là không thể cứu vãn, ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-em-sai-roi/1863849/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.