Một năm sau.
Đám cưới của chúng tôi được tổ chức tại một hòn đảo thơ mộng ở Địa Trung Hải. Không có sự tham gia của báo chí, chỉ có gia đình và những người bạn thân thiết nhất.
Tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đuôi váy dài thướt tha trải trên t.h.ả.m cỏ xanh. Lục Uyên đứng ở cuối lễ đường, bộ lễ phục màu trắng khiến anh trông như một chàng hoàng t.ử bước ra từ truyện cổ tích. Anh không còn dùng gậy, bước đi vững chãi và tự tin.
Khi bố tôi (người đã hồi phục thần kỳ nhờ sự chăm sóc y tế tốt nhất mà Lục Uyên cung cấp) trao tay tôi cho anh, Lục Uyên đã rưng rưng nước mắt.
"Thẩm Niên, cảm ơn em đã không từ bỏ anh vào những ngày đen tối nhất. Cảm ơn em đã gả cho anh, dù lúc đó anh chẳng có gì ngoài một đôi chân tàn và một trái tim khô héo."
Tôi mỉm cười, nước mắt hạnh phúc lăn dài: "Lục Uyên, em mới là người phải cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã luôn âm thầm bảo vệ em, cảm ơn anh đã nỗ lực đứng dậy vì chúng ta."
Chúng tôi trao nhau nụ hôn dưới ánh hoàng hôn rực rỡ của biển cả. Mọi người xung quanh vỗ tay chúc phúc, tiếng cười nói rộn rã cả một vùng trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Tối hôm đó, chúng tôi ngồi bên bờ biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào. Lục Uyên xoa nhẹ bụng tôi – nơi đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ được ba tháng.
"Niên Niên, em nói xem, con chúng ta sẽ giống ai?"
"Hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-duong-trong-doi-mat-anh/5228317/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.