Mùa đông năm nay đến sớm, những cơn gió mùa tràn về khiến vết thương cũ ở chân Lục Uyên tái phát. Anh vốn có chứng đau dạ dày kinh niên do thói quen bỏ bữa và uống rượu giải sầu trước đây.
Khoảng hai giờ sáng, tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng rên rỉ nhỏ phát ra từ phía giường bên kia. Tôi bật đèn ngủ, thấy Lục Uyên đang cuộn tròn người, tay ôm c.h.ặ.t bụng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Lục Uyên, anh đau ở đâu?" Tôi hốt hoảng chạy lại.
"Dạ... dạ dày..." Anh nói không ra hơi, môi trắng bệch.
Tôi vội vàng chạy xuống bếp. Trong căn bếp vắng lặng, tôi bật bếp, ninh một nồi cháo gạo huyết rồng với gừng tươi. Mùi thơm của gạo và vị cay nồng của gừng nhanh ch.óng lan tỏa. Tôi biết lúc này anh cần cái gì đó ấm áp để xoa dịu cơn đau.
Khi tôi mang bát cháo lên, Lục Uyên đã thiếp đi vì mệt nhưng chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t. Tôi khẽ gọi anh dậy, dìu anh ngồi tựa vào thành giường.
"Ăn một chút đi, sẽ thấy khá hơn." Tôi thổi nhẹ từng thìa cháo rồi đưa đến môi anh.
Anh nhìn bát cháo, rồi nhìn tôi, ánh mắt phức tạp vô cùng. "Thẩm Niên, cô không cần phải diễn kịch đến mức này. Ở đây không có camera của phu nhân, cũng không có người hầu nào báo cáo lại đâu."
Tôi bật cười, cảm thấy anh vừa đáng ghét vừa đáng thương. "Anh nghĩ tôi rảnh rỗi đến mức thức đêm để diễn kịch à? Ăn đi, nếu anh c.h.ế.t vì đau dạ dày, tôi sẽ bị mang tiếng là khắc phu, lúc đó tiền của tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-duong-trong-doi-mat-anh/5228310/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.