Trịnh Diệc Vi tắm rửa xong mới phát hiện đã đánh rơi điện thoại, hắn nhớ lúc nãy ngồi trên xe còn lấy ra coi giờ, hắn đến gõ cửa phòng Sở Tiếu, cô mặc một bộ váy ngủ hở ngực màu hồng nhạt bước ra, lười biếng dựa tường hỏi hắn. “Có chuyện gì?”
Trịnh Diệc Vi có chút ngượng ngùng. “Em có nhìn thấy điện thoại của anh không?”
Sở Tiếu chỉ chỉ vào trong phòng. “Ở trên bàn.”
Trịnh Diệc Vi do dự một chút rồi bước vào, cầm điện thoại lên dự tính sẽ lập tức rời đi.
Không ngờ Sở Tiếu lại ngăn cản hắn, hai tay của cô mò xuống hông hắn vuốt ve, hơi nghiêng người kề sát mặt vào mặt hắn, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào mắt hắn.
Hành động như vậy, đàn ông cho dù có ngốc nghếch đến đâu cũng nhận ra được đây là tín hiệu mời gọi.
Trịnh Diệc Vi bất động thanh sắc lui về phía sau một bước, bình tĩnh nói với cô. “Ngày mai còn phải quay phim, ngủ sớm một chút đi!”
Sở Tiếu hừ một tiếng, nhún vai, vẻ mặt như kiểu không sao cả. “Ngủ ngon.”
Trở lại phòng mình, Trịnh Diệc Vi ngồi ngây ngốc bên mép giường, tâm tình rất phức tạp. Hắn không biết Sở Tiếu đối với hắn là tình cũ chưa dứt hay bản tính cô bây giờ đã trở nên tùy tiện như vậy. Bất kể là nguyên nhân nào, hắn cũng không tiện cùng cô tiếp xúc quá gần gũi, thứ nhất sẽ khiến cho hắn có gánh nặng trong lòng, thứ hai là thùng dấm Tiềm Vũ kia nhất định sẽ tức giận. Trịnh Diệc Vi còn nhớ lúc hắn gạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-vs-anh-de/1331809/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.