Trịnh Diệc Vi chỉ có thời gian một đêm, ngày hôm sau dùng cơm trưa xong phải nhanh chóng lên máy bay trở lại Tây Bắc, vừa về đến đoàn phim liền lập tức vùi đầu vào quay diễn để bù lại khoảng thời gian nghỉ phép. Mệt mỏi quá độ hơn nữa ban đêm trời lạnh, Trịnh Diệc Vi rốt cục bị cảm, không ngừng sổ mũi ho khan, đầu óc từ sáng đến tối đều đau muốn nổ tung.
Tiềm Vũ cảm thấy áy náy, chỉ vì cậu tùy tiện nói mấy câu mà Trịnh Diệc Vi mới phải gấp gáp quay về.
Trịnh Diệc Vi vừa lau nước mũi vừa trấn an cậu. “Không có gì, mẹ anh nói một năm người ta thường phải bệnh một lần để nâng cao khả năng miễn dịch.”
Nghe giọng hắn khàn khàn Tiềm Vũ lại thấy đau lòng. “Có phải rất khó chịu hay không?”
“Không sao, chỉ là miệng hơi đắng, thức ăn ở đoàn phim lại không tốt, ăn không vô…”
Trịnh Diệc Vi chỉ thuận miệng nói một câu như vậy nhưng Tiềm Vũ lại lập tức để tâm.
Ngày hôm sau cậu bảo T1 (vừa nghỉ phép trở về) ra mặt giúp cậu mời đến một người đầu bếp có tay nghề cực đỉnh bay đến Tây Bắc, mỗi ngày không ngừng chế biến các món ăn mới lạ với đầy đủ thịt cá gà vịt, còn có rau củ quả, trái cây.
Cả đoàn phim đều bị hành động này làm cho kinh ngạc, Trịnh Diệc Vi có chút dở khóc dở cười, Tiềm Vũ ở trong điện thoại chỉ nói sẽ tặng cho hắn một món quà nhỏ, không nghĩ đến lại là đặc ân lớn như vậy, cũng khoa trương quá đi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-vs-anh-de/1331801/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.