Người cậu thích là ai?
Trịnh Diệc Vi cũng không có hỏi tiếp bởi vì từ trong ánh mắt của Tiềm Vũ hắn đã biết được đáp án.
Tim hắn đập như điên, cảm giác như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào, bàn tay đang siết chặt vô lăng cũng ướt đẫm mồ hôi. Không dám quay đầu lại nhìn Tiềm Vũ, ánh mắt của hắn nhìn thẳng về phía trước, tiếp tục giả ngu. “Haha vậy sao? Mà cái nhà hàng món Tây lần trước cậu nói nằm ở đâu vậy?”
Cách hắn chuyển đề tài cũng quá mức gượng gạo.
Nhìn thái độ của hắn, Tiềm Vũ cũng không muốn miễn cưỡng, sự thật thế nào trong lòng cả hai đều đã hiểu quá rõ.
Trịnh Diệc Vi cần có thời gian để thích ứng.
Đến nhà Tiềm Vũ, chờ cậu bước xuống xe Trịnh Diệc Vi mới lên tiếng chúc ngủ ngon rồi vội vàng quay xe rời đi như trốn chạy.
Đêm nay hắn đặc biệt khổ sở, đầu tiên là lăn lộn khó ngủ, trong đầu luôn nhớ đến ánh mắt của Tiềm Vũ nhìn hắn cùng với câu nói kia.
Tôi đã có người mình thích…
Tôi đã có người mình thích…
Vất vả lắm mới mệt mỏi mà thiếp đi, lại mơ thấy giấc mộng hương diễm kia, sau khi tỉnh lại hắn phát hiện trong quần lót một mảng dinh dính màu trắng đục.
Chết tiệt! Hắn chán nản ôm mặt.
Hắn cũng không biết phải làm sao với bản thân mình bây giờ, năm mười mấy tuổi lần đầu biết rung động trước con gái hắn cũng chưa từng phiền muộn như thế này.
Bởi vì Trịnh Diệc Vi cố tình né tránh cho nên mãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-vs-anh-de/1331796/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.