Xu Mạn cũng không xa lạ gì với giọng nói này, người đến chính là mẹ của người đàn ông kia, cô đã từng nhìn thấy bà ấy không dưới mười lần. Bà ấy là một phụ nữ trung niên rất biết bảo dưỡng nhan sắc, thích lải nhải, nói chuyện, những lúc người đàn ông không ở nhà trong thời gian dài, bà ấy sẽ đến đây xem xét, cũng từng tưới nước cho cô.
Âm thanh bước chân càng ngày càng gần, Xu Mạn bất giác nín thở lại, vừa nãy đáng ra cô nên đóng cửa phòng sách lại mới đúng.
May thay, mẹ Thẩm bỏ qua phòng sách đi thẳng vào phòng ngủ, Xu Mạn nghe thấy phòng bên cạnh truyền đến tiếng càu nhàu của người phụ nữ: “Thằng nhóc Thẩm Thanh Yến này, sao lại tung chăn ra thế này, không phải nói sắp xếp gọn gàng rồi sao; quần áo ngủ cởi ra cũng cứ thế ném ở đầu giường, nếu có khách đến thì phải làm sao… Ôi trời ạ! Sao phòng quần áo lại lộn xộn thế này, áo khoác mới mua tháng trước bị vo lại nhét thành một cục, có khác gì một mớ giẻ rách không chứ! Bây giờ có tí tiền thì lại coi tiền như rác thế này…”
Một khi người phụ nữ bắt đầu càu nhàu thì chẳng khác gì một con đập bị vỡ đê cả, có thể nói chuyện một mình liên tục không ngừng nghỉ.
Xu Mạn đứng dậy, đi tới trước cửa cẩn thận ngó đầu nhìn về phía phòng quần áo, sau khi chắc chắn đối phương đang dọn dẹp quần áo, cô nhân cơ hội này rón ra rón rén đi đến phòng khách, c.ởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709793/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.